Hương xưa quê Ngoại


 

Quê ngoại xưa nằm hiền hòa bên một nhánh sông từ nguồn Cửu long… quê giờ vẫn còn đó, nhưng những bóng hình xưa đã mất theo vườn cây của ngoại. Lớp người già đã khuất bóng, lớp nhỏ lớn lên phôi pha hương đồng cỏ nội bởi cơn lốc thị thành.

 

Vườn xưa của ngoại có hàng dừa cắm rễ ven bờ sông, ngoại nói trồng dừa để giữ bờ đất vì nhà mình ở bên lở, không có hàng dừa này thì đất mỗi năm mỗi sụt, riết là sông lấn tới hàng rào. Vậy là hàng dừa rợp bóng bên bờ trở thành cột mốc đánh dấu mỗi khi tôi nôn nao đứng trên mũi đò trên những chuyến về thăm quê ngoại.

 

Lũ nhỏ thành thị lâu lắm mới biết “ xứ quê”, chen nhau dợm bước qua mấy cây cầu khỉ, mẹ chúng tủm tỉm cười thầm trong bụng: cầu này mà gọi là cầu khỉ gì, có mà “ khỉ đột”, chúng nó có biết đâu những cây cầu lắt lẻo ngày xưa, cô bé quê dẫm chân trần trên đất phù sa trơn trượt, mím môi, hai bàn chân nhỏ từng bước đặt chéo nhau , thoăn thoắt băng qua những thân so đũa gác tréo làm cầu, không đi mà chạy qua những vạt cầu, vỡ òa giọng cười trong trẻo thơ ngây.

 

Cô bé ngày xưa ưa vắt vẻo trên cánh võng nhìn mưa giọt dài theo mái lá, mưa miền Nam ngộ lắm, ào ào trắng trời một đám rồi lại tạnh queo như chưa hề có giọt nào. Mưa đổ ào vào máng hứng dưới mái rồi đổ tràn vào những chiếc lu lúp xúp bên chái nhà. Ngoại ưa trữ nước mưa từ mùa mưa này sang mùa mưa khác, lóng cho thật trong rồi ngâm bí, không biết chuyện “ ngâm bí” của ngoại có bí quyết gì mà những lu “ nước mưa ngâm bí” của ngoại cứ mát rời rợi mà ngọt lịm một hương vị trong trẻo lạ kỳ cả tuổi thơ tôi.

 

Mùi khói bếp lan tỏa mỗi chiều sau cơn mưa, nồng lên hương đất. Lũ nhỏ tôi tranh nhau cái ống thổi, là một đoạn tre như ống sáo dài, phùng mang trợn mắt ra sức hít vào rồi nhè nhẹ thổi vào bếp lò, cho lửa bén ngọt vào những mảnh lá dừa khô, khói cay cay ấm nồng, than vỏ dừa lép bép hun lớp vỏ những trái bắp mới bẻ lúc chiều đang vùi trong bếp nướng trui. Cái ống thổi ấy giờ không còn thấy nữa, cũng mai một theo vườn xưa của ngoại mất rồi…

 

Một mùi hương quê nữa mà lâu lắm rồi tôi không gặp: mùi thơm của lá chuối hơ trên lửa đượm than hồng. Lá chuối rọc theo sống, lau sạch rồi hơ qua trên lửa, lá sẽ mềm dịu oặt tỏa hương thơm ngầy ngậy. Lá này cắt khoanh tròn lót lên xửng hấp, ngự lên đó một chiếc bánh ít trần trắng ngần, là món quà quê thơm thảo mỗi dịp giỗ quải ở nhà.

 

Hương xưa thi thoảng lại ngát lên trong từng mẩu ký ức , quê nhà xa vời vợi… khi văng vẳng trong lòng nhịp song lang điểm cho câu vọng cổ… đêm Gành hào nhớ điệu hoài lang, cho cô gái ngày nào lưu luyến chút tình quê.

 

Châu Chu Du

 

 

 

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: